Cưới nhau xong, sống với nhau mấy tháng tôi mới kết luận rằng: Chồng tôi vừa dốt vừa đần.

Không hiểu sao yêu nhau mấy năm mà tôi không biết anh hơi bị đần mới ngu chứ. Mẹ tôi thì bảo, thôi đừng than thân trách phận nữa, người ngu thì mới không biết người yêu là đần.

lay-chong-dan

Quả thực cưới nhau xong, sống với nhau mấy tháng tôi mới kết luận rằng: Chồng mình đích thực vừa dốt vừa đần, nói thẳng ra là ngu. Chán thật!

Làm sao bây giờ, ván đã đóng thuyền, gái có chồng như chim chui vào lồng. Tuy nhiên xét về mã bề ngoài thì anh ta không đến nỗi xấu trai, chính vì thế mà mắt tôi bị mờ đi khi con tim ngọ nguậy.

Hồi yêu thấy anh ta ít nói thì tôi lại nghĩ hiện tượng “im lặng là vàng”, đàn ông mà nói nhiều là thảm họa. Tôi thuộc diện lắm mồm rồi, lấy chồng ít mồm là hợp quá còn gì. Bây giờ mới ngã ngửa, rằng người đần thì ít nói vì chả biết nói gì, nhục thật.

chong-lao-hoa-da

Bố tôi thì bảo, mấy nghìn năm trước có cô công chúa cũng lấy phải chồng ngu, cô ấy đã đóng cửa dạy chồng học thành thạc sĩ, cả nước phục lăn. Ông bảo tôi hãy học tập gương cô công chúa kia, đóng cửa dạy chồng khôn lên. Dạy thế nào được bây giờ, tôi cũng có giỏi gì cho cam để mà dạy chồng chứ.

Tôi cũng thử một lần xem có dạy được chồng không. Tôi quyết định thuê một ông phó giáo sư thải hồi tới dạy chồng nghệ thuật sống ở đời. Ông này lấy học phí rất đắt, mỗi buổi học 1 triệu đồng. Tôi bán con trâu mộng đầu tư cho chồng học khôn.

Sau một tuần ông phó giáo sư kết luận: Chồng cô thuộc diện ngu lâu lại khó đào tạo, tuy nhiên nhiều khi lại biết tỏ ra là người nguy hiểm mới chết chứ. Học không được thì chồng cô lại chửi tôi.

Thế là hết thuốc chữa rồi. Cô công chúa kia lấy phải chồng ít học thì mới dạy thành tài được, còn chồng tôi óc bằng quả nho thì chịu hẳn rồi. Âu cũng là cái số tôi nó vậy, bông hoa nhài thơm thế mà phải mọc bên bãi cứt trâu đấy thôi, người khôn ở với người ngu bực mình…

Đùng phát có tin thông báo: Một số doang nghiệp tư nhân trên phố về làng tuyển dụng người làm giám đốc, tiêu chí là phải hơi bị đần.

Nghe thông báo này tôi mừng quá, chả nhẽ chồng lại có căn làm lãnh đạo. Cuộc tuyển dụng bắt đầu, người tới xin thi đông như kiến. Lần đầu tiên có chuyện tuyển giám đốc thế này. Tôi chuẩn bị cho chồng thi tuyển.

Ba vị giám khảo ngồi phỏng vấn trực tiếp, chỉ mới có hai ông hỏi thì chồng tôi đã trúng tuyển rồi. Tôi mừng quá nhẩy cẫng lên như một đưa trẻ con được mẹ cho quà, đời không cho ai hết mà cũng không phạt hết góc của ai.

Thế rồi một hôm tôi đau đớn nhận được thông báo: Chồng cô bị bắt rồi vì toàn ký những quyết định ngu đần dở hơi! Thế là chồng bị lừa nặng rồi…

Theo Lê Tự (Dân Việt)